Chương 41 : Dằn vặt
Ngày ấy qua đi, hai người dường như đều ăn ý mà im lặng không đề cập tới những chuyện xảy ra, chỉ đem mọi chuyện như chưa hề phát sinh qua.
Nhưng có thể dễ dàng nhận thấy, thần kinh Ân Ly bắt đầu trở nên mẫn cảm hơn rất nhiều, nàng không còn tin tưởng Tự Âm, không để nàng tự do hành tẩu, thậm chí là đúng giờ còn muốn tự tay đút nàng ăn.
Làm sao còn ngốc đến độ cho rằng người nọ có thể đối xử với bản thân như trước nữa chứ? Mỗi lần hai người đối diện, Ân Ly sẽ là người toàn nói những lời làm tổn thương đến Tự Âm thật sâu, hay người vừa xoay lưng đi, không phải nói một câu ‘sao không cút đi' thì là ‘gả cho kẻ khác', cũng chính là Ân Ly.
Cho nên vô luận bản thân mình bị dằn vặt thế nào, có lẽ Tự Âm vẫn có thể chịu đựng được.
Nàng chẳng còn đủ tâm lực đi hồi tưởng những đau khổ đó. Lẳng lặng nhắm hai mắt lại, hệt như thái độ nhiều ngày nay, chấp nhận an bài của người nọ.
Qua một tháng.
"Tới, há mồm, thử cái này."
Người đó đem thìa đặt bên môi nàng, trong mắt tràn đầy ôn nhu, giống như đang đút cho nàng ăn không phải là độc dược mà là một chén canh ngon nhất trần đời.
Nàng nghe lời hé miệng, nuốt xuống. Một chén dược sánh lại đủ mọi màu sắc, hương vị vẫn nhạt nhẽo như xưa, rất đắng, nhìn màu sắc đã có thể đoán ra hỗn hợp trộn vào không dưới mười loại độc dược. Nhưng có lẽ, còn nhiều hơn.
Cho đến giọt cuối cùng được vét sạch sẽ, người nọ mới xả ra một nụ cười tán thưởng, dùng khăn sạch thay nàng lau khóe miệng.
Một khắc, hai khắc, đến canh ba. Đợi chờ cái thống khổ kia cũng đã đến, dần dần ăn mòn ngũ tạng lục phủ của nàng. Mà người nọ vẫn cứ bình thản ung dung ngồi phía đối diện, lẳng lặng thưởng thức biểu tình nhẫn nại của nàng, thưởng thức cái đau đớn khiến gương mặt nàng biến dạng.
Thưởng như xem một người bị lăng trì.*
[*hình phạt thời xa xưa, trước tiên là chặt bỏ tay chân, sau đó mới chặt đầu, nhưng trước khi chặt đầu, phạm nhân có thể bị lột da, xẻo thịt lúc đang sống. Đây là hình phạt tàn ác nhất của phong kiến.]
Không biết đau đớn bao lâu, Hoa Tự Âm dần dần nếm được một hương vị mằn mặn, chua sót. Hóa ra đau khổ nhất, không phải độc dược mà là nước mắt của mình.
Một tháng nữa sắp qua đi, mỗi ngày lặp đi lại kiểu sinh hoạt khiến người ta chỉ muốn chết đi.
Có một ngày, Ân Ly cho đút cho nàng thuốc giải, chẳng hiểu vì sao mà quên mang chén thuốc đi.
Hoa Tự Âm nhìn chằm chằm cái chén hồi lâu. Tay nàng vô lực, thậm chí vươn tay cầm lấy một cái chén cũng khó khăn. Nàng chán nản vung ống tay áo, cái bát bị rơi xuống đất vỡ toan, phát ra những thanh âm chói tai.
Thuận thế ngồi trên mặt đất, cố sức nhặt lên một mảnh vỡ nắm trong tay, xả ra một nụ cười giải thoát.
Nhắm mắt lại, cố sức gạch một đường trên động mạch cổ, nhưng đau đớn không xuất hiện như nàng dự đoán.
Nàng mở mắt, phát hiện mảnh vỡ không biết từ bao giờ đã rơi trên mặt đất. Mà người nọ toàn thân lạnh lẽo đứng trước mặt nàng, mím môi, trong mắt hiện lên một loại tâm tình khó hiểu.
"Để ta chết đi... có lẽ tìm một cái dược nhân. Đối với ngươi mà nói không phải là chuyện khó, đúng không?"
Ân Ly giận dữ mà cười, đưa tay nâng lên cằm nàng, nhìn vào đôi mắt của Tự Âm, nhấn rõ tùng câu tùng chữ nói:
"Ngươi muốn chết như vậy? Có phải....không muốn thấy ta?"
Tâm đã như tro tàn, đôi mắt cũng không còn ánh sáng.
Ân Ly cười lạnh buông nàng ra, xoay người cầm lấy mảnh vỡ vừa nãy rơi trên đất, nhét vào trong tay nàng.
"Hôm nay là mười lăm, ngươi hiểu chứ? Mỗi đêm mười lăm ta sẽ phát bệnh. Bây giờ hàn độc đúng lúc phát tác, cũng là thời cơ để ngươi hạ thủ tốt nhất!"
Nàng cầm tay Tự Âm, đặt vào cổ mình:
"Đâm vào chỗ này, kéo một đường, tất cả đau khổ của ngươi sẽ chấm dứt."
Hoa Tự Âm mệt mỏi khi đối diện nàng, trên tay bay giờ còn vô lực hơn lúc nãy.
"Đâm đi, sao lại không đâm?"
Trong mắt Ân Ly chứa đầy tàn nhẫn.
"Chỉ cần lần này, ngươi liền có thể xuất cốc tìm gã công tử của ngươi, ngươi cũng có thể cùng tên phu quân họ Sở kia tiếp tục lương duyên, ân ân ái ái, từ nay về sau thoát khỏi một kẻ điên cuồng như ta !"
"Đủ rồi... ngươi vốn chẳng hiểu gì cả..."
"Đúng vậy, ta cái gì cũng không biết."
Ân Ly buông tay nàng ra, ném đi mảnh vỡ, tỏ ra bộ mặt tiếc nuối.
"Cơ hội ta đã cho ngươi, là chính ngươi không biết quý trọng."
Nàng vuốt mặt mình, tựa như mới nhớ đến điều gì, lấy ra từ bên hông một khối Hồng Tất Lệnh:
"Còn quên nói với ngươi, lúc này đây sẽ chẳng còn ai đi tìm ngươi nữa. Bởi vì hôm nay ta đã là Tả hộ pháp, quyền nhiếp ngũ đường, nắm giữ mật lệnh của giáo chủ. Rồi sẽ có một ngày, Danh Kiếm Sơn Trang gì đó, ta sẽ san bằng nó!"
Ngoài dự liệu của Ân Ly, người trước mắt ngược lại không tỏ ra chút nào sợ hãi mà chỉ có trào phúng cùng... miệt thị?
"Ngươi vốn chẳng hiểu cái gì hết."
"Ta đúng là không hiểu."
Ân Ly lạnh lùng cười, đôi mắt dần hiện ra hàn ý, trong nháy mắt Hoa Tự Âm còn thất thần đã bị nàng bế lên trên giường.
Ân Ly trên cao nhìn xuống, dịu dàng vỗ về gương mặt người bên dưới.
"Sở Trang rất giỏi phong tình kia, có từng làm chuyện này với ngươi chưa?"
Ngón tay vuốt qua cơ thể nàng, từ từ tiến vào trong áo, nhẹ nhàng xả ra, vải bạc trên người Tự Âm tứ phân ngũ liệt mà rơi xuống. Lướt qua da thịt trắng nõn như tuyết, cầm lấy bộ phận trắng nõn mềm mại mà hung hăng vuốt ve.
"Có lẽ hắn sẽ làm thế này?"
Nhìn trong mắt nàng dần dần tuyệt vọng, Ân Ly bỗng có chút không đành lòng. Nhưng hình ảnh lúc này tựa như ngày đó, khiêu một cái, dục vọng liền bùng dậy, cũng gợi lên hình ảnh ánh nến chập chờn lay động hôm đó, khiến trong tim nàng càng phát ra nỗi hận vô hạn.
Giọt lệ trong mắt nàng bị nén xuống, cúi đầu mạnh mẽ mà hôn Tự Âm. Đương nhiên bị nàng hung hăng cự tuyệt, nhưng Ân Ly chẳng chút nào quan tâm. Lần này không phải hôn, mà hệt như dã thú cắn xé, cho đến khi đôi môi cả hai đều trở nên đỏ sẫm màu máu, nhìn qua phá lệ dữ tợn.
Lúc hai đôi môi tách ra, Ân Ly nghe được trong đầu mình đang gào thét.
Bỗng nhiên mất đi hứng thú.
Tựa hồ để cứu vãn một chút mặt mũi, nàng khẩu bất trạch ngôn mà nói ra một câu, nhưng cũng là câu thương vào tim Tự Âm sâu nhất.
"Ta bất quả chỉ là bị cái dung mạo này đầu độc... Loại nữ nhân như ngươi, không xứng mang loại sắc đẹp này đâu."
Một ngày sau đó, Lạc Diệp Cốc gần trăm năm nay không ai đặt chân đến bỗng nhiên dứng đầy rất nhiều thị vệ. Những thị vệ này đều là người Ma giáo, còn là những người đã từng phục vụ cho Hyết Y đường.
Bỏ ra nhiều công sức như vậy cũng chỉ vì giám thị một người không nói nổi một câu, một người vô dụng.
Ma giáo tổng đàn.
Mạnh Tinh Dã mệt mỏi tựa vào ghế dựa, trên tay còn đùa nghịch một cái tiểu lư hương bằng lưu ly bảo ngọc nhỏ, hai mắt khép hờ, nửa tỉnh nửa mê, thần sắc trông rất mông lung.
"Nghi thức tế thần mười năm một lần của giáo ta, vẫn dựa theo bình thường, sẽ bắt đầu cử hành vào đầu tháng. Đã thông báo cho mọi người chuẩn bị, nếu giáo chủ không còn gì phân phó thì mọi chuyện đều sẽ làm như bình thường."
Ân Ly đứng bên cạnh hắn, không nhanh không chậm nói.
Mạnh Tinh Dã giống như một chữ cũng nghe không vào, rốt cuộc chịu mở đôi mắt mỏi mệt của hắn ra.
"Làm theo ý ngươi là được."
Ân Ly nhìn lướt qua cái lư hương nhỏ trong tay hắn, nhưng nàng không muốn nói cái gì. Vốn muốn lui ra, chợt nghe Mạnh Tinh Dã khàn khàn mở miệng:
" Đã sớm nói ngươi nên đến đây phụ giúp ta, đều là ruột thịt, so với bất luận ai khác ta cũng đều yên tâm hơn."
"Ta và ngươi từ lâu đã chẳng còn cái gì ruột thịt, lần này trở về bất quá vì có điều kiện trao đổi mà thôi."
Mạnh Tinh Dã không để ý đến nàng, tự nói một mình:
"Mặc Hành đi Tây Vực mang về loại hương liệu này quả thật rất tuyệt, khi hít vào, ta liền có thể mơ thấy mẫu thân ngươi."
"Nếu mẹ ta thấy bộ dạng bây giờ của ngươi, chắc chắn nàng rất hối hận."
Ân Ly lạnh lùng liếc hắn, không quay đầu mà bước đi.
Mạnh Tinh Dã tẻ nhạt cười, lại cầm lư hương đến gần chóp mũi, hít một hơi thật sâu.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top