Chương 27
Suốt dọc đường Phạm Anh Quân không ngừng rủa xả vì sao cái hành lang thường ngày vẫn đi hôm nay lại dài đến thế. Hắn gồng chân chạy mãi mà nó vẫn mãi xa.
Từ khi sinh ra đến giờ đây là lần thứ 2 hắn gấp rút như vậy, Anh Quân không còn khái niệm giữ thể diện, cứ nghiến răng dồn hết sức lực vào chân mà nhắm thẳng phía trước lao đi. Gấp gáp đến độ mất thăng bằng suýt ngã sấp mặt ở ngã rẽ.
Vừa chạy hắn vừa nhìn đồng hồ, đã quá 5 phút so với thời gian ấn định lịch của ca phẫu thuật. Tức là giờ này khả năng Hoàng Kim Long đã nằm mê man trên bàn mổ gần như là tuyệt đối.
Nhưng kể từ khi hắn điên cuồng tông cửa phòng bệnh chạy phọt rắm cho đến hiện tại, hắn không còn là Phạm Anh Quân luôn suy tính chi li, cặn kẽ và không bao giờ làm những chuyện vô ích nữa.
Phạm Anh Quân bây giờ chỉ đang trông đợi vào phép màu từ Pặc ma ra Ô mai gót hay thực tế hơn là mong "đúng giờ" không phải là bệnh nghề nghiệp của bác sĩ.
Mắt hắn sáng lên khi chỉ còn một đoạn ngắn nữa, vai hắn va phải bao nhiêu người hắn cũng không đếm xuể, bao nhiêu tiếng càu nhàu vang lên hắn cũng chẳng bận tâm. Trong đầu bây giờ chỉ lặp đi lặp lại hai tiếng "địt mẹ".
Địt mẹ...làm ơn...
Khoé mắt Phạm Anh Quân trong một giây chợt nóng hổi, đôi chân vô lực suýt khuỵ xuống.
Nhưng hắn không cho phép bản thân gục ngã vì chậm một chút phép màu trước mắt sẽ tan biến mất.
Bằng mọi sức lực cuối cùng lao đến phía trước, nơi băng ca đang dừng ngay cửa phòng cấp cứu, chỉ cách hắn vài bước chân.
Một chút...địt mẹ nó...một chút nữa thôi...làm ơn...
"ĐỊT MẸ NÓOOO!!! TẤT CẢ ĐỨNG IMMM!!! HOÀNG KIM LONGGGG!!!"
Một lực từ xa ập đến làm cả bác sĩ và y tá đều bất ngờ dạt sang hai bên. Phạm Anh Quân như mang trên lưng đôi cánh đại bàng, bay đến nắm lấy tay Hoàng Kim Long kéo mạnh làm cơ thể đã mềm nhũn ra của anh bật dậy ngã vào lòng hắn.
Siết chặt người trong lòng mình, hắn thở dốc nhìn thẳng vào bác sĩ:
"Tôi giữ đứa bé!"
"Nhưng mà..." Y tá đứng bên cạnh ấp úng.
"Trước đây muốn phẫu thuật là ý tôi thì bây giờ muốn huỷ bỏ cũng là ý tôi, chi phí chuẩn bị cho ca mổ bao nhiêu tôi sẽ đền bù."
Nhìn thấy hắn quả quyết như vậy, mọi người không nói thêm câu nào mà chỉ ngơ ngác nhìn nhau. Phạm Anh Quân vốn dĩ không thèm để ý đến xung quanh, chỉ chăm chăm vào con người đang nằm trong lòng mình.
"Hoàng Kim Long, nghe tôi nói gì không?" Hắn nhói lòng nhìn anh vẫn còn đờ đẫn, chắc vừa rồi anh đã sợ hãi và đau đớn lắm.
"Không sao nữa rồi, đừng sợ, ổn rồi..."
Anh Quân vuốt nhẹ khuôn mặt trắng bệch, cẩn thận nhấc bổng anh lên, bế gọn anh trên tay rồi rời đi trước cái nhìn càng ngày càng ngẩn ra của các nhân viên bệnh viện.
"Bác sĩ Tài...chuyện này..." Cô y tá khi nãy lại e dè lên tiếng.
"Không sao. Anh ta nói sẽ đền bù khoản phí chuẩn bị phẫu thuật là được rồi. Tranh thủ giờ trống này mọi người đi ăn uống hay nghỉ ngơi đi."
Vị bác sĩ ôn tồn trả lời quay người bước đi. Dù đã một khoảng khá xa nhưng vẫn nghe được lời bàn tán phấn khởi của các cô y tá trẻ đang mơ mộng:
"Mà đúng là màn vừa rồi lãng mạn thật đấy! Chẳng thua gì trong phim!"
"Đúng rồi! Anh ấy đẹp trai quá đi mất. Tim tôi muốn nhảy ra ngoài rồi nè!"
"Còn bế bổng người kia như công chúa nữa! Ôi...ước gì..."
"Nhưng xem được màn hay như thế cũng phải nhờ bác sĩ Tài bị tiêu chảy, ẻ gì mà ẻ lố cả giờ mổ...nếu không chắc giờ anh ta chỉ có nước lấy giấy chùi đít mà lau nước mắt.
Phiên chợ đông Tài ăn 10 kí nhãn
Đít hơi giãn nên ải chỉa lố thời gian.
Nghe đến đây, khoé miệng hiền từ của vị bác sĩ biến thành một đường cong.
"Phạm Anh Quân, xem ra anh bớt ngu rồi. Không uổng công tôi bị mang tiếng ỉa chảy, ngồi tự kỉ trong phòng vệ sinh hơn 30 phút cuộc đời."
*
Nói về người đang bị gã mắng, Phạm Anh Quân vẫn đang bế Kim Long trên tay đi thật chậm dọc theo dãy hành lang bệnh viện.
Phút đờ đẫn qua đi, nước mắt Kim Long bắt đầu rơi, thấm ướt cả một khoảng của chiếc áo sơ mi nhưng hắn lại thấy lòng mình nhẹ nhõm quá.
Về phòng, Anh Quân để anh ngồi trên giường, thuận tiện nhét thêm hộp khăn giấy vào tay anh. Sau cái màn được đánh giá là chẳng thua gì phim lãng mạn Hàn Quốc thì hắn đang cố che giấu sự ngượng ngùng bằng cách cố tỏ ra lạnh lùng.
May mắn nhất là lúc đó Hoàng Kim Long gần như đã mất ý thức nên mới không chứng kiến Phạm Anh Quân đã bay người đến một cách điên loạn thế nào, gọi tên anh thống thiết ra sao. Nếu không thì bây giờ chắc hắn cũng chẳng còn cao ngạo tỏ vẻ trước mặt anh được nữa.
"Đừng khóc nữa, đi thay quần áo đi. Chút nữa tôi sẽ nói bệnh viện cho anh xuất viện!"
Hoàng Kim Long gật đầu, lau vội khuôn mặt tèm lem nước mắt tụt xuống giường rồi đi vào phòng tắm. Anh Quân bên ngoài cầm lấy cái túi xách cũ rồi mang đồ dùng của anh nhét hết vào. Cuối cùng cầm cuốn nhật kí trên giường, lưỡng lự hồi lâu hắn không bỏ vào mà nhét vào túi áo khoác của mình.
*Cốc cốc*
"Mời vào." Hắn nói vọng ra cửa.
Cánh cửa mở ra, vị bác sĩ khi nãy bước vào. Phạm Anh Quân không tỏ vẻ ngạc nhiên mấy, khẽ gật đầu chào.
"Chào anh, tôi có chút chuyện cần nói. Không phiền anh chứ?"
"Xin cứ tự nhiên. À, mời ngồi."
Hai người đi đến cái bàn nhỏ trong góc phòng rồi ngồi xuống. Bác sĩ khẽ đẩy gọng kính, ôn tồn nói:
"Thật lòng tôi rất vui mừng khi cuối cùng anh đã thay đổi quyết định. Nhưng cũng xin lưu ý thêm tâm lí và sức khoẻ của bệnh nhân vẫn chưa ổn định nên mong anh hãy chú ý đến cậu ấy nhiều hơn."
"Hôm nay xuất viện có ổn không bác sĩ?"
"Việc đó thì theo nguyên tắc vẫn chưa được, nhưng nếu đảm bảo công tác chăm sóc tại gia tốt hơn tôi cũng không ngăn cản."
"Vâng, cảm ơn bác sĩ."
Cùng lúc ấy Hoàng Kim Long đi từ phòng tắm ra, vừa nhìn thấy vị bác sĩ, anh nghĩ rằng Anh Quân lại muốn bắt đứa bé đi liền hoảng sợ đánh rơi bộ quần áo trên tay, người co rúm lại thụt lùi về sau mấy bước.
Hắn nhìn thấy biểu hiện anh như vậy, liền đứng dậy bước tới nhẹ nhàng vỗ lên lưng anh trấn an:
"Không có gì đâu, bác sĩ đến chào tạm biệt chúng ta thôi."
Lúc này Hoàng Kim Long mới ngưng hỏn lọn, tay nhẹ níu lấy vạt áo của Anh Quân từ từ theo hắn đi ra ngoài.
Vị bác sĩ mỉm cười, đứng lên tiến về phía hai người:
"Chào bé, anh là Tuấn Tài. Bé là Hoàng Kim Long phải không?"
"Dạ..."
"Bé đừng sợ, anh không có ý xấu. Anh có quà cho em đây."
Anh Quân cau mày.
Anh em cái đéo? Bé bé cái cùi dừa? Cha nội này với mình thì gọi anh xưng tôi, Hoàng Kim Long lớn hơn mình thì xưng anh gọi bé ngọt xớt? Ý gì đây?
Tuấn Tài nói rồi giơ túi xách nhỏ mà mình mang theo lên trước mặt, Hoàng Kim Long nghiêng đầu nhìn hồi lâu mới rụt rè nhận bằng hai tay. Phạm Anh Quân dù đang cay đỏ dái đứng bên cạnh cũng phải hiếu kì cúi nhìn vào bên trong túi.
Hình như là sách?
"Bé mang thai lần đầu nên chắc chắn sẽ thiếu kinh nghiệm chăm sóc bản thân cũng như thai nhi. Số sách đó sẽ giúp ích cho em trong thời gian này."
Kim Long lúng túng nhận lấy: "A..c-cảm ơn...bác sĩ..."
Tuấn Tài nhìn anh khẽ cười: "Không có gì, à mà, cứ gọi anh Tài là được rồi ha."
"D-dạ..anh Tài."
Anh anh cái cùi dừa! Hừ! Già hơn cả quả dừa khô rồi mà vẫn thích hồi xuân! Thấy ghét!
"Chân đau mà còn đứng đó? Đi ra kia ngồi nhanh!" Phạm Anh Quân liếc Kim Long khiến anh bất giác cúi đầu.
Mõm thế thôi chứ hắn vẫn khoác lấy vai anh rồi dìu anh đi từng bước tiến lại giường.
Vị bác sĩ cười nhìn cảnh này chỉ chỉ nhếch mép cười, đợi Anh Quân quay lại, gã mới nhắc nhở:
"Vết thương của cậu ấy cũng đang dần hồi phục, ăn uống đầy đủ và nghỉ ngơi sẽ nhanh khỏi. Nếu có biến chứng hay nhanh chóng đến đây, vì sức đề kháng của Kim Long yếu nên không cẩn thận sẽ bị nhiễm trùng. Với lại lần đầu mang thai nên rất dễ mắc chứng trầm cảm, tâm lí chưa hoàn toàn hồi phục. Anh cần quan tâm và chăm sóc cậu ấy thật tốt, đừng để Kim Long hoảng sợ hay bị chấn động mạnh, sẽ để lại di chứng rất nguy hiểm."
"Biết rồi." Anh Quân gật đầu, mắt vẫn nhìn Kim Long đang say sưa với mấy quyển sách trên giường.
"Còn riêng anh, sắp tới...muốn đến đây khi nào cũng được. Tôi rất thường xuyên có mặt ở phòng làm việc."
"Anh nói thế là sao?" Anh Quân nhíu mày nhìn Tuấn Tài đang cười một cách đắc ý.
"Không có gì! Tôi xin phép đi trước đây. Một chút nữa y tá sẽ mang giấy xuất viện có chữ kí của tôi đến. Anh cứ cầm nó đưa cho nhân viên ở quầy thủ tục, sau khi thanh toán viện phí có thể ra về."
Tuấn Tài cười xoà chào tạm biệt hai người rồi đi khỏi.
Phạm Anh Quân vẫn đứng cau mày nhìn theo vị bác sĩ kì lạ kia.
Câu nói khi nãy là sao chứ?
*
Chiếc xe ô tô dừng lại trước cổng nhà, Hoàng Kim Long ôm túi đồ trước ngực vụng về bước xuống, Anh Quân đóng cửa xe rồi bước tới chỗ nút khoá ấn dấu tay mình vào để cổng tự động mở ra.
Từ lúc trên xe rời khỏi bệnh viện tới giờ Phạm Anh Quân chưa mở miệng nói câu nào, còn Kim Long ngồi băng ghế sau mấy lần muốn mở miệng nói nhưng cứ chần chừ mãi. Nhưng bây giờ đã đến tận đây không nói cũng không được, anh nhìn hắn đang quay lại xe liền vội vã đi tới, hai tay níu lấy cánh cửa xe trước khi hắn đóng sập lại, giọng run run và khẩn khoản:
"C-cậu chủ...ừm..cậu chủ cho..tôi m-mượn tiền được không...?"
"Hả?" Hắn ngạc nhiên.
"C-cậu chủ...cho tôi mượn tiền...t-tôi mua vé xe về quê...t-tôi không đủ tiền. T-tôi hứa về quê, t-tôi sẽ làm ruộng chăm chỉ...kiếm tiền trả lại..."
Anh Quân nhíu mày nhìn Hoàng Kim Long cứ nói luyên thuyên cái gì đấy mà hắn không hiểu.
Còn Hoàng Kim Long thấy hắn cứ nhìn mình chăm chăm lại nghĩ rằng hắn không đồng ý, đôi mắt ngấn nước cụp xuống, hai tay cũng buông ra khỏi cửa xe. Chóp mũi nhỏ ửng đỏ, dáng vẻ đúng là sắp phát khóc rất đáng thương. Anh cúi đầu lí nhí nói bằng giọng nghẹn nghẹn:
"T-tôi xin lỗi...tôi k-hông...không làm phiền cậu chủ nữa...t-ôi..tôi đi. Tạm biệt..cậu chủ..."
Anh cúi người chào hắn rồi quay đầu bước đi. Xốc lại cái túi vải sờn rách chẳng có thứ gì đáng giá và ít tiền lẻ, nước mắt anh lại trào ra.
Còn Doo, còn ba mẹ nữa...thứ duy nhất anh nghĩ có thể cứu mình bây giờ là chiếc nhẫn kỉ vật mà mẹ tặng trước khi anh rời quê. Nhưng đã là kỉ vật...anh làm sao dám...
Nắng vàng chiếu xuống mặt đường trơn phẳng nhưng trước mắt Hoàng Kim Long là cả một khoảng trời mù mịt và chặng đường chông gai đón chờ.
Phạm Anh Quân lại trố mắt nhìn Kim Long lủi thủi ôm túi xách, lê cái chân vẫn đang băng bó khập khiễng quay người đi. Anh đã đi một đoạn mà hắn vẫn còn ngẩn người nhìn theo.
Mãi một lúc sau mới hiểu ra mọi chuyện. Hắn ôm đầu, đạp tung cửa xe bước xuống hét lớn:
"ĐỊT CON MẸ NÓOO!!! HOÀNG KIM LONGGG!!! ANH ĐỨNG LẠI CHO TÔIIII!!!"
Nghe hắn gọi tên mình anh cùng câu chửi thề, Kim Long giật mình quay đầu lại, khuôn mặt đã ướt đẫm nước mắt.
Phạm Anh Quân không kiềm chế được liền hung hăng đi về phía anh.
"T-tôi..tôi đi ngay...c-cậu chủ...t-tôi đi liền mà...Doo..t-tôi sẽ không nói với ai hết...đ-đừng đánh tôi..." Kim Long lắc đầu nguầy nguậy, hai tay cố che chắn cho bụng mình, anh sợ hắn xông đến đánh mình sẽ làm đau đứa bé.
Phạm Anh Quân ngừng lại cách anh chỉ một bước chân, hắn vẫn giữ nguyên vẻ hung hăng giận dữ của mình, hít sâu rồi quát lớn vào khuôn mặt đã trắng bệch ra vì sợ của Hoàng Kim Long:
"LÀM GÌ CÓ CHUYỆN DỄ ĐẾN DỄ ĐI NHƯ THẾ? TIỀN VIỆN PHÍ CỦA ANH THÌ SAO? ĐÃ TRẢ HẾT CHO TÔI CHƯA MÀ DÁM ĐI????"
*
Giữ đúng lời hứa tối có chap nhaa🤗
paq sắp ra đảo dừa vì hkl mê anh xái:))
=)))))))))
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top