Chương 33

Sau khi Thẩm Văn Lang công khai bảo vệ Cao Đồ, cả công ty xôn xao đến mức mạng nội bộ sập gần nửa ngày.
Người thì ngưỡng mộ, kẻ thì ghen tị, nhưng ai nấy đều dè chừng không dám nói thêm gì trước mặt chủ tịch.

Thế nhưng… một kẻ vẫn chưa chịu buông tay.
Lý Vĩ Khang – phó giám đốc nhân sự, vốn mang dã tâm ngấp nghé vị trí cao hơn.

Trong văn phòng u ám, hắn ném tờ báo cáo xuống bàn, cười lạnh:
— Muốn công khai sao? Vậy thì tôi cho thiên hạ biết “chân tướng” của cái thứ bám váy chủ tịch này là thế nào.

Ngay hôm sau, trên diễn đàn ẩn danh của nhân viên HS xuất hiện một loạt ảnh chụp mờ ám.
Trong ảnh, Cao Đồ bị cắt ghép khéo léo, trông như đang bước ra khỏi khách sạn cùng một người đàn ông lạ mặt, còn có video chỉnh sửa giọng nói, mô phỏng cảnh “mặc cả” tiền bạc.

Dòng tiêu đề đỏ chói:
“Thư ký Cao – Omega giả beta, dùng thân thể leo cao, dắt mối cho khách hàng?”

Tin tức như ngọn lửa gặp gió, lan ra ngoài chỉ trong vài giờ.
Báo lá cải đồng loạt đăng: “Chủ tịch HS nuôi tình nhân nam”, “Bê bối tình dục trong tập đoàn”.

Trong phòng làm việc, Cao Đồ run rẩy cầm tập tài liệu, sắc mặt trắng bệch.
Cậu cố gắng mỉm cười trước mặt đồng nghiệp, nhưng bước vào nhà vệ sinh liền nôn thốc tháo, bàn tay bấu vào bồn rửa đến bật máu.

Cao Tình – em gái cậu – gọi điện, giọng lo lắng:
— Anh, bên ngoài ồn ào quá… họ nói anh là…
— Không sao, em đừng đọc gì cả, anh sẽ xử lý.

Thế nhưng khi ngắt máy, Cao Đồ ngồi sụp xuống sàn gạch lạnh lẽo, đôi mắt mờ mịt.
Cậu biết, dù là giả mạo, thì vết nhơ này sẽ không dễ dàng rửa sạch.

Cùng lúc đó, Thẩm Văn Lang từ văn phòng chủ tịch lao thẳng xuống, đôi mắt đỏ ngầu, ném tập báo chí dày cộp lên bàn:
— Lý Vĩ Khang! Dám động đến người của tôi… hắn sẽ phải trả giá.

Trong cơn giận dữ, anh ôm chặt Cao Đồ, thì thầm:
— Em đừng sợ. Cho dù cả thế giới quay lưng, tôi cũng sẽ khiến chúng phải quỳ xuống cầu xin em tha thứ.

Cao Đồ khẽ run, nước mắt lặng lẽ thấm ướt vạt áo anh.

---

Buổi sáng hôm sau, toàn bộ nhân viên HS nhận được thông báo:
“9h, toàn thể có mặt tại hội trường lớn. Chủ tịch Thẩm trực tiếp chủ trì.”

Không khí nặng nề bao trùm. Tin đồn lan khắp nơi, ai cũng hồi hộp muốn biết rốt cuộc sự thật là gì.

---

Hội trường lớn chật kín.
Lý Vĩ Khang ngồi hàng đầu, khóe môi nhếch lên đắc ý. Hắn nghĩ:
Thẩm Văn Lang cho dù có quyền lực thế nào, thì một khi bê bối dính líu đến tình – tiền – tình dục, cũng sẽ sụp đổ.

9h đúng, cánh cửa hội trường bật mở.
Thẩm Văn Lang bước vào, dáng cao thẳng, ánh mắt lạnh băng.
Bên cạnh anh là Cao Đồ, sắc mặt nhợt nhạt nhưng vẫn đứng thẳng, đôi bàn tay nắm chặt để không run.

Tiếng xì xào nổi lên:
— Đúng là Cao Đồ cũng tới…
— Không lẽ tin tức kia là thật?

Thẩm Văn Lang không để ai kịp bàn tán. Anh vỗ mạnh xuống bàn chủ tịch, giọng như dao chém xuống:
— Trước khi các người còn kịp bẩn miệng, hãy mở to mắt mà nhìn!

Anh ra hiệu. Trên màn hình lớn, từng đoạn video hiện ra.
Đội IT đã làm việc suốt đêm, phân tích từng khung hình, từng pixel.
Kết quả cho thấy ảnh bị cắt ghép vụng về, giọng nói bị chỉnh sửa bằng AI.

Tiếng xôn xao lần này đã khác:
— Trời ạ… đúng là giả!
— Ai lại to gan dám dựng chuyện thế này?

Thẩm Văn Lang xoay người, ánh mắt quét một vòng rồi dừng lại nơi Lý Vĩ Khang:
— Chính hắn.

Không khí lặng như tờ.
Anh hạ lệnh:
— Phòng giám sát, trình bằng chứng.

Ngay lập tức, nhân viên bảo mật mang ra bản ghi chép, cho thấy chính tài khoản của Lý Vĩ Khang đã chuyển tiền thuê hacker dựng clip.
Không còn đường chối cãi.

Mặt hắn tái mét, đứng phắt dậy:
— Tôi… tôi chỉ…

BỐP!
Một cú đấm của Thẩm Văn Lang giáng thẳng vào mặt hắn trước mặt toàn công ty.
— Đây là cái giá cho việc bôi nhọ người của tôi.

Tiếng bàn tán ồ lên, rồi im bặt khi thấy ánh mắt đỏ ngầu của chủ tịch.
Anh kéo Cao Đồ sát vào ngực, lạnh giọng tuyên bố:
— Từ nay, Cao Đồ không chỉ là thư ký. Cậu ấy là Omega của tôi. Là bạn đời tương lai của tôi.
— Kẻ nào còn dám đụng đến cậu ấy… chính là tuyên chiến với tôi, Thẩm Văn Lang!

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm, át đi mọi ồn ào.
Trong vòng tay anh, Cao Đồ run rẩy, và lần đầu tiên, cậu để mặc nước mắt rơi trước mặt toàn bộ công ty.

---

Chiều hôm đó, Cao Đồ về nhà trong tâm trạng nặng trĩu.
Cậu vừa trải qua cuộc họp công khai vạch trần âm mưu của Lý Vĩ Khang, lòng vẫn còn rối bời.

Đặt chân vào phòng khách, cậu thấy Cao Tình đang ngồi trên giường, sắc mặt tái nhợt, mắt trũng sâu. Máy đo oxy báo đỏ, nhịp tim yếu ớt.

— Anh… anh sao rồi? — Cao Tình hỏi yếu ớt, giọng run rẩy.
Cao Đồ lặng đi, lòng đau nhói.

Ngồi xuống bên cạnh, cậu cầm tay em gái, cảm giác bất lực bao trùm:
— Em… sao lại như thế này? Anh sẽ không để chuyện này làm em thêm mệt mỏi.

Cao Tình nhíu mày, giọng khẽ:
— Tin đồn… em cũng nghe rồi… Họ nói về anh… về anh với… Chủ tịch.

Cao Đồ gạt mạnh nước mắt:
— Không phải đâu, em đừng lo. Tất cả đều là giả. Anh sẽ bảo vệ anh… bảo vệ cả em.

Nhưng trong lòng cậu biết, không chỉ là tin đồn công ty, mà còn là sức khỏe của em gái. Áp lực dư luận, mệt mỏi và căng thẳng kéo dài đã khiến bệnh tình Cao Tình xấu đi.

— Anh… anh không sao chứ? — Cao Tình hỏi, đôi mắt chất chứa lo lắng.

Cao Đồ ôm em gái vào lòng, giọng run run nhưng kiên quyết:
— Anh sẽ không để ai làm hại chúng ta. Em tin anh đi.

Nhưng khi đứng lên, nhìn ra cửa sổ, cậu tự nhủ:
Dù Thẩm Văn Lang bảo vệ em, dù mọi kẻ thù đã bị vạch trần… nhưng sóng gió chưa hề kết thúc. Và giờ đây, tôi phải đứng giữa tình yêu và trách nhiệm, để bảo vệ em và bản thân.

Cái nhìn ra ngoài trời chiều đầy mây xám khiến tim cậu trĩu nặng.
Cậu biết, lần này… trận chiến còn khốc liệt hơn bất cứ lúc nào.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top