Chương 416

Sau khi Phương Thiên Nhai một nhà giết chết Cung Trường Hà sư đồ ba người, lập tức dọn dẹp chiến trường. Sau đó, hắn lấy ra một kiện bát cấp phi hành pháp khí, cả nhà cùng ngồi lên phi hành pháp khí rời khỏi ngọn núi hoang.

Bên trong phi hành pháp khí, Phương Thiên Nhai đặt chế độ tự động lái, cả nhà bắt đầu sắp xếp chiến lợi phẩm.

Lâm Vũ Hạo không nhịn được nhướn mày. "Vị lục trưởng lão này cũng không tệ, khá giàu có, hắn có hai mươi hai ức hồn thạch, cộng thêm hồn thạch của hai đồ đệ, tổng cộng hai mươi tám ức."

Phương Thiên Nhai hài lòng gật đầu. "Không tệ, hồn thạch không ít. Bất quá pháp khí thì ít, chỉ có sáu kiện bát cấp pháp khí, thất cấp pháp khí thì mười ba kiện, nhưng nguyên liệu bố trận trên người sư đồ ba người họ lại không ít, ngày khác có thể đưa cho lão ngũ, lão ngũ chắc chắn sẽ thích."

Lâm Vũ Hạo nghi hoặc hỏi: "Ngũ đệ học trận pháp thuật, là trận pháp thuật của tu sĩ, vậy luyện kim trận pháp thuật của hồn sủng sư hắn cũng học sao? Nguyên liệu bố trận của luyện kim sư hắn dùng được không?"

Phương Thiên Nhai giải thích: "Lão ngũ là song tu giả. Lần này hắn đến Thiên Khải Tông, đã không phải lần đầu làm học sinh trao đổi. Mỗi lần đến Thiên Khải Tông hắn đều học luyện kim trận pháp, cho nên, bất kể là trận pháp bình thường hay luyện kim trận pháp, hắn đều có thể bố trí."

Lâm Vũ Hạo bừng tỉnh hiểu ra. "Thì ra là vậy! Vậy hắn nhất định thích những nguyên liệu bố trận kia. Có truyền thừa không? Nếu có truyền thừa, hắn chắc chắn sẽ càng vui hơn." Lâm Vũ Hạo thích nhất chiến lợi phẩm chính là truyền thừa dược tề thuật, hắn cảm thấy Đường Thiên Khải loại trận pháp sư này cũng nên thích truyền thừa trận pháp.

Phương Thiên Nhai nói: "Có năm quyển truyền thừa, ta đem truyền thừa cùng những nguyên liệu bố trận kia đặt chung một chỗ, đến lúc đó cùng đưa cho hắn."

"Hảo a!" Lâm Vũ Hạo gật đầu tỏ ý đồng ý.

Tháp linh nói: "Không có linh bảo, cũng không có món lớn gì, bát cấp phi hành pháp khí đã bị huỷ, còn lại hai kiện thất cấp phi hành pháp khí."

Thiên Dương Diễm nói: "Không có linh thạch, không có đan dược, bất quá dược tề thì không ít, còn có một ít dược tài."

Lâm Vũ Hạo tiếp nhận xem xét một phen, liên tục gật đầu. "Không tệ, những thất cấp dược tề này có thể cho Bàn Bàn cùng Sâm Bảo dùng. Bát cấp thì lưu lại sau này chúng ta dùng. Về phần dược tài này, vừa hay để lại cho ta luyện tập."

Phương Thiên Nhai đem những thứ dùng được thu lại, thứ không dùng được thì để Thiên Dương Diễm một mồi lửa đốt sạch.

Bát cấp phi hành pháp khí nhanh hơn thất cấp phi hành pháp khí rất nhiều, Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo phu phu chỉ dùng ba ngày đã đến Cơ Giới Thành. Đến Cơ Giới Thành, hai người ở phía đông thành thuê một ngôi nhà, an cư xuống.

Phu phu hai người an cư xong, liền bế môn bất xuất, rất ít khi ra ngoài. Phương Thiên Nhai đem toàn bộ thất cấp dược tề thuật truyền thừa mà hắn từng xem qua trong thư tháp Thiên Khải Tông sao chép lại, chế thành trí nhớ cầu, trực tiếp cấy vào thức hải Lâm Vũ Hạo.

Lâm Vũ Hạo nhận được thất cấp dược tề thuật truyền thừa, liền bắt đầu mô phỏng học tập, bắt đầu thử luyện chế thất cấp dược tề.

Phương Thiên Nhai cũng không nhàn rỗi, hắn đem toàn bộ lục cấp pháp khí cùng lục cấp khải giáp trên người lấy ra, bắt đầu nung chảy, đề luyện nguyên liệu, chú tạo linh kiện cơ giới thú, dùng để chế tác cơ giới thú.

...

Giao Dịch Thành, thành chủ phủ.

Khúc gia phụ tử năm người ngồi cùng một chỗ đang uống trà. Khúc thành chủ sắc mặt không tốt nhìn bốn nhi tử của mình, đầy vẻ trách cứ. "Các ngươi bốn tên a! Thành sự bất túc, bại sự hữu dư. Ta không phải đã bảo các ngươi đem tên Sở Dương kia mang về sao? Các ngươi thì hay rồi, người không mang về được, còn làm mất tiêu luôn."

Khúc gia huynh đệ bốn người nghe phụ thân trách cứ, từng tên một đều rất uất ức, cũng rất bất đắc dĩ.

Lão đại Khúc Thành khẽ thở dài một hơi, nói: "Phụ thân, nhi tử cũng không nghĩ tới hắn sẽ đột nhiên rời đi a!"

Khúc Dương trầm ngâm một lát, nói: "Đã mất tích một tháng, chắc sớm đã chạy đến thành khác, muốn tìm sợ là không tìm được nữa."

Khúc Phong nhíu mày. "Đúng vậy, phái ra nhiều người đi tìm như thế, nhưng một chút tin tức cũng không có!"

Khúc Khôn sắc mặt âm trầm. "Hai tên kia, chúng ta lễ hiền hạ sĩ, lại mời họ ăn cơm, lại mua đồ của họ, họ thì hay rồi, lặng lẽ không một tiếng động bỏ chạy, thật là quá đáng. Sớm biết vậy, chúng ta đã nên trực tiếp bắt họ về."

Khúc thành chủ nghe vậy, trừng tiểu nhi tử một cái. "Nói bậy cái gì. Hắn là tử kim vận, ta đã nói rồi, không thể đắc tội. Phải kết giao cho tốt."

Khúc Khôn bất đắc dĩ nhìn phụ thân. "Phụ thân, ngài làm khó chúng con quá rồi chứ? Bắt về còn không được, người ta không muốn đến nhà chúng ta, vậy ngài bảo bốn huynh đệ chúng con phải làm sao?"

Khúc thành chủ nghe nhi tử oán thán, nhíu mày. "Cái này..."

Khúc Thành nhìn phụ thân mình, nói: "Bọn họ đột nhiên rời đi, việc này quả thật có chút kỳ quái!"

Khúc Dương nghĩ một chút, nói: "Ta thấy, hai người này là đang kiêng kỵ chúng ta, cho nên mới rời đi."

Khúc Phong suy tư một phen, nói: "Hai người này thật sự không phải là Phương Thiên và Lâm Vũ của Thiên Khải Tông sao? Ở Tây Đại Lục, có thể khắc ấn lãnh tích minh văn cũng chỉ có Phương Thiên. Nếu hắn là Phương Thiên, vậy hắn chính là tội phạm bị truy nã, đột nhiên rời đi cũng không kỳ quái."

Khúc Khôn nhìn nhị ca mình. "Phương Thiên? Biết đâu thật sự có khả năng là tên kia, Phương Thiên chẳng phải cưới một nam tức phụ sao? Tên Sở Dương này cũng có một nam tức phụ. Hơn nữa, trên quầy hàng của họ có lục cấp dược tề, còn có lục cấp minh văn thú cốt. Điều này chứng minh, họ là minh văn sư và dược tề sư."

Khúc Thành nhìn hai đệ đệ, nói: "Nếu là Phương Thiên, vậy thực lực của hắn tăng lên cũng quá nhanh đi? Không đến trăm năm đã tăng lên một đại cảnh giới? Tư chất tu luyện này cũng quá nghịch thiên đi?"

Khúc Dương lắc đầu. "Cũng chưa chắc là tư chất tu luyện tốt, cũng có khả năng là ẩn tàng thực lực chân chính. Nghe nói, rất nhiều đệ tử Thiên Khải Tông đều là giết người cướp của cường đạo, họ thích nhất là giả heo ăn thịt hổ, trước tiên đem thực lực của mình áp chế xuống, sau đó đi khắp nơi cướp bóc, đoạt hồn thạch của người khác."

Khúc Khôn không thể tin nổi nhìn tam ca. "Còn có thể như vậy? Ẩn tàng thực lực, chạy ra ngoài cướp bóc?"

Khúc Dương gật đầu. "Ngươi nghĩ xem? Ngươi nghĩ thực lực đệ tử Thiên Khải Tông vì sao cao như vậy? Đó là vì họ có hồn thạch, có thể đi tất cả nơi tốt trong tông môn. Ngươi nghĩ hồn thạch trong tay họ từ đâu mà có? Mười đệ tử Thiên Khải Tông thì chín tên là cường đạo chặn đường cướp bóc. Bằng không, họ lấy đâu hồn thạch tu luyện!"

Khúc Khôn bừng tỉnh. "Hoá ra là vậy!"

Khúc thành chủ gật đầu. "Chuyện này ta cũng có nghe qua, Thiên Khải Tông là Tây Đại Lục đệ nhất tông môn, nghe nói nơi tốt bên đó rất nhiều, có hồn tháp, hồn hồ, hồn trì, hồn quật, còn có lôi tháp, trọng lực tháp thích hợp luyện thể, còn có minh ngộ tháp thích hợp đột phá bình cảnh, còn có tàng thư tháp. Có thể nói, nơi tốt nhiều vô kể, nhưng có một điều, giá cả những nơi này đều vô cùng đắt đỏ, không phải người thường có thể đi được. Đệ tử Thiên Khải Tông sở dĩ thích cướp bóc, phần lớn đều là vì tu luyện, đều là vì đến những nơi này."

Khúc Khôn nghe phụ thân nói, co rút khóe miệng. "Đệ tử Thiên Khải Tông này, thật đúng là một đám kỳ ba."

Khúc Phong nói: "Ngươi chớ có khinh thường những kẻ đốt giết cướp bóc này, những người này ngày ngày chém giết trong Thiên Khải Tông, từng tên đều thân kinh bách chiến. Đệ tử Thiên Khải Tông ra ngoài, đệ tử các đại tông môn và đại gia tộc khác đều phải kiêng kỵ ba phần. Bởi vì, những người này đều là sát nhân cuồng uống máu ăn lông, đều là hạng liều mạng. Từng tên một đều vô cùng khó đối phó."

Khúc Dương rất lấy làm đúng. "Nhị đệ nói rất đúng, tuy rằng chế độ ưu thắng liệt bại của Thiên Khải Tông rất tàn khốc. Nhưng chết đi đều là kẻ yếu, sống sót đều là cường giả có thể lấy một địch trăm. Dưới bồi dưỡng khắc nghiệt như vậy, chiến đấu lực đệ tử Thiên Khải Tông mạnh hơn đệ tử Thanh Vân Tông, Liệt Diễm Tông, Ngũ Độc Môn ba đại tông môn rất nhiều."

Khúc thành chủ trầm ngâm một lát, nói: "Nghe nói, bảy mươi bảy năm trước, mấy lãnh tích minh văn trong tay Phương Thiên ở Thiên Khải Tông cung không đủ cầu, bán rất chạy. Sau đó, Đông Đại Lục minh văn thế gia Lục gia phái người đến muốn mua minh văn trong tay Phương Thiên, ba cái lãnh tích minh văn, Phương Thiên đòi hai kiện bát cấp linh bảo, bốn kiện thất cấp linh bảo, Lục gia chê đắt, hai nhà đàm phán đổ bể. Sau lại mười năm, Phương Thiên và Lâm Vũ ngoại xuất lịch luyện, Lục gia tứ thiếu, ngũ thiếu mang theo Lục gia ngũ trưởng lão và lục trưởng lão đi tìm họ đàm sinh ý, sau đó song phương phát sinh xung đột, bốn người Lục gia bị giết. Vì vậy, Lục thành chủ ở Đông Tây hai đại lục đều treo thưởng truy nã hai người này."

Khúc Thành nói: "Ta nghe nói, mười năm trước nhị nữ nhi Lục thành chủ Lục Phương mang theo Lục gia tam trưởng lão và tứ trưởng lão cùng một trăm danh lục cấp hộ vệ đi tìm Phương Thiên và Lâm Vũ báo thù, kết quả, một trăm lẻ ba người toàn quân bị diệt, đều bị người ta giết sạch."

Khúc Khôn không nhịn được trừng lớn mắt. "Những kiện nhị thủ (second hand) thất cấp phi hành pháp khí và những kiện nhị thủ lục cấp cơ giới thú trên quầy hàng Sở Dương, chẳng lẽ chính là của người Lục gia?"

Khúc Phong nói: "Ta hoài nghi họ chính là Phương Thiên và Lâm Vũ. Thứ nhất là vì đại ca mua những minh văn thú cốt kia, thứ hai là vì, ta đã đến khu giao dịch dò hỏi. Người quản lý nói cho ta biết, trên quầy hàng của Phương Thiên có rất nhiều nhị thủ phi hành pháp khí, không phải vài kiện, mà là mấy chục kiện. Cho nên ta mới có nghi ngờ này."

Khúc thành chủ nhìn nhị nhi tử. "Rất lấy làm đúng. Nếu nói như vậy, biết đâu thật sự chính là Phương Thiên này."

Khúc Thành vẻ mặt tán thưởng. "Tiểu tử này thật lợi hại! Giết hai đợt người Lục gia. Bốn vị bát cấp trưởng lão a!"

Khúc thành chủ cười. "Đây chính là chỗ đáng sợ của tử kim vận, người sở hữu loại nghịch thiên tài vận này, là giết không chết. Cho nên ta mới ngàn dặn vạn dò, bảo các ngươi kết giao tốt với hắn, đừng đắc tội hắn. Bởi vì người đắc tội hắn thường thường đều không có kết cục tốt."

Khúc Thành liên tục gật đầu. "Phụ thân yên tâm, nhi tử đã tặng truyền tín ngọc bội và truyền tống hộp cho hắn. Nếu lần sau hắn còn muốn bán minh văn, nhất định sẽ liên lạc với ta. Hắn hiện tại là tội phạm bị truy nã, không thể tự mình bán minh văn thú cốt."

Khúc thành chủ nghe nhi tử nói vậy, liên tục gật đầu. "Vậy cũng tốt, nếu có thể, có thể cùng hắn duy trì quan hệ giao dịch, như vậy, từ từ trở thành bằng hữu với hắn. Thành nhi, việc này ngươi phải đa tâm. Ngươi nếu có thể kết giao với hắn, không chỉ đối với gia tộc chúng ta đại có ích lợi, mà đối với chính ngươi cũng cực kỳ có lợi, hắn có thể mang vượng vận thế đến cho ngươi, khiến ngươi tấn giai cửu cấp dễ dàng hơn. Hiểu chưa?"

Khúc Thành liên tục gật đầu. "Dạ phụ thân, nhi tử nhất định dốc hết sức kết giao với hắn."

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top