Tập 6: "Bởi Vì ... Đó Là Đời".
(Lưu ý, truyện không liên quan tới sự kiện ngoài đời thật. Bên cạnh đó, truyện không ám chỉ hay như đả kích, châm biếm nỗi đau của bất kì gia đình nào).
"Quả thật cuộc đời này đầy dẫy những bất ngờ, và cái cuộc sống này nó chứa đựng những bí ẩn mà có lẽ nếu không có cơ hội, thì cho dù đến lúc chết, chúng ta cũng không thể biết hết được. Một người tu đạo luyện phép trên núi như tôi cứ ngỡ rằng trên thông thiên văn dưới tường địa lý, thế nhưng chỉ đến cái ngày hôm qua, tôi mới thực sự được mở mắt lần đầu trong thế giới tâm linh. Con người ta trên đời này được chia ra làm bốn giai đoạn, sinh – lão – bệnh – tử. Với quan niệm thông thường thì khi đã ở cuối quãng đường của cửa tử, thì quỷ sai sẽ tới bắt người đi, con nếu như có chút công đức hay nhiều tội hơn một tẹo thì sẽ có hắc tượng và bạch tượng tới để cõng đi hoặc không là dày xéo lôi xuống dưới. Nhưng đó chưa phải là tất cả, nào ai trên đời này có thể biết được rằng, khi họ chết đi rồi mà tạo đủ công đức, thoát khỏi vòng tuần hoàn luân hồi ai oán của cuộc đời này, sẽ có một vị tiên xuống đón họ đi, đó chính là khắc tử lão.
Nào ai có thể ngờ được rằng cái ông lão chỉ xuất hiện để mang con người ta rời xa khỏi cõi đời này lại là một hình mẫu nhân vật hoàn hảo trong truyền thuyết dân gian, đặc biệt là với trẻ em Việt Nam. Ông Bụt, một ông lão râu tóc bạc phơ thường xuất hiện mỗi khi nghe thấy những tiếng khóc ai oán, lầm than của loài người với câu nói quen thuộc "tại sao con khóc?". Thế rồi nếu như cái người khổ đau đó, nạn nhân của "bể dâu" thực sự là người tốt bị dồn vào đường cùng mà không thể ngóc đầu lên nổi thì ông bụt sẽ ban cho họ những điều ước, để giúp họ vươn lên khỏi sóng gió của cuộc đời, và họa chăng đó chính là cái động lực để giúp họ luôn luôn phấn đấu làm người tốt. Thoạt đầu nghe thì có vẻ như ông Bụt trong truyện cổ tích của dân ta chẳng có mối liên quan gì tới Khắc Tử Lão đời thật, nhưng nếu nhìn nhận thật kĩ càng, thì hai người họ quả là một, và điều mà họ làm đó là giúp con người ta thoát khỏi cuộc sống lầm than này. Họa chăng hỉnh ảnh khắc tử lão đươc thay thế bởi ông bụt là vì cái việc hiển nhiên mà ông ta làm? Thử hỏi mấy ai trên đời này chấp nhận được cái sự thật đau lòng của việc âm dương đôi ngả chia lìa? Ai có thể yêu quý một vị thần tiên chỉ xuất hiện để mang con người ta lìa xa khỏi cõi đời này cơ chứ? Dẫu biết đời là bể khổ, nhưng đã từng có ai oán trách mà thực sự mong muốn rời khỏi cõi đời này mà không một lần đắn đo về sự lựa chọn của mình, và thử hỏi bên kia của sự sống là điều gì đang đón đợi? Có lẽ bởi chính vì những lí do đó, mà dân gian ta đã khéo léo biến đổi hình ảnh khắc tử lão thành một hình mẫu nhân vật hiền từ như ông bụt, vừa là để tôn vinh những việc ông ta làm, dù đó có là sự xa cách, và họa chăng, họ vẫn muốn người đời có niềm tin, niềm tin vào những truyện cổ tích đời thực, mặc dù cái kết có bị che đậy kĩ càng thế nào thì nó vẫn lộ ra hiển nhiên là cái chết. Điểm dừng chân cuối cùng của mỗi một đời người, cái sân ga cuối cùng mà không một vị khách nào muốn xuống."
... Trong cái màn đêm đen, bốn bề tĩnh mịch đó ...
NCQT nói:
- Nhà ngươi có biết tại sao thiên bảo kiếm của ngươi vỡ nát không?
Kiên đáp:
- Vì nó không đủ mạnh.
NCQT cười lớn thành tiếng:
- Thật là ngu ngốc, làm sao ngươi có thể giết được sự hiện diện của thực tế? Làm sao người có thể giết được sự cân bằng của tạo hóa? Sống và chết là hai cán cân bằng nhau của cuộc đời này, tựa như là tốt và xấu, thiện và ác. Nói cho ta nghe, nhà ngươi nghĩ gì khi vẫn dám cầm thiên bảo kiếm chém khắc tử lão?
Kiên không nói gì, cậu chỉ im lặng và dần dần chìm vào bốn bề tối đen như mực. Giọng của NCQT lại vang lên:
- Không lẽ nào tại vì nhà ngươi không tin vào mắt mình? Hay nhà ngươi nghĩ rằng mọi việc đều do một tay ta gây dựng lên? Hay họa chăng, nhà ngươi đã quá tự cao và nghĩ rằng bùa phép của mình đã đủ uyên thắm để đánh tan tất cả thể lực? Nói!
Chính cái câu quát cuối cùng đó của NCQT như làm cho Kiên phải giật thót mình, thế nhưng Kiên vẫn chỉ im lặng. NCQT tiếp lời:
- Ta sẽ nhắc lại cho nhà ngươi rõ một lần nữa, nếu như ta thực sự muốn nhà ngươi chết, nhà ngươi đã chết lâu rồi.
Đột nhiên cái câu nói đó như đánh thức một cái gì đó trong người Kiên, ngay lập tức cậu hỏi lại:
- Vậy tại sao nhà ngươi còn cứu ta làm gì? Sao không để ta chết luôn đi?
NCQT không nói gì, Kiên tiếp lời:
- Không lẽ nào nhà ngươi còn có mưu hèn kế bẩn gì đối với ta?
NCQT cười thành tiếng, giọng của hắn bỗng thay đổi hẳn, hắn nói:
- Làm sao nhà ngươi chết được khi mà giao kèo giữa chúng ta chưa kết thúc?
Kiên như chết điếng người, giọng cậu lắp bắp:
- Giao ... giao kèo nào?
NCQT nói:
- Ta đã từng nói với nhà ngươi rằng, nếu như nhà ngươi còn can thiệp vào công việc của ta, thì vợ con ngươi sẽ là thứ ngươi đánh mất đầu tiên. Ngươi bỏ mặc ngoài tai lời cảnh bảo của ta, dù người biết rất rõ ta là ai và sức mạnh của ta như thế nào. Ngươi nghĩ rằng người có thể đánh bại được nhân quả, và ân oán tuần hoàn chỉ đơn giản tồn tại trên đời này và nó có thể bị thay đổi tùy ý. Nếu quả thật ngươi nghĩ rằng "đức năng thắng số", và với tài bùa phép của mình ngươi có thể đánh bại được ta thì ta sẽ cho ngươi một cơ hội.
Kiên im lặng nghe NCQT nói:
- Tại con phố X, ngôi nhà Y. Có một cặp vợ chồng trẻ sắp hạ sinh được đứa con đầu lòng. Nhưng chỉ tiếc rằng, đứa nhóc đó mạng yểu, nó sẽ chết trước khi được một tháng tuổi. Và đặc biệt hơn nữa, người giết nó chính là mẹ nó. Liệu rằng nhà ngươi có thể thay đổi được số mệnh, khi mà đứa bé đó theo lý sẽ không được làm con của người mẹ đó.
Kiên nghe đến đây thì bất chợt cảm xúc dâng chào, một cái cảm giác tức giận bỗng lan tỏa khắp cơ thể. Không hiểu từ lúc nào, hay bằng cách nào, mà trong đầu Kiên bỗng sinh ra cái tư tưởng rằng chính NCQT sẽ giết chết đứa trẻ đó. Kiên nghiến răng nói:
- Nhà ngươi .... Nhà ngươi thật là độc ác! Không lẽ nào nhà ngươi định giết chết một đứa trẻ còn chưa kịp nhận thức được cuộc đời?! Nhà ngươi làm vậy còn xứng đáng là thần tiên nữa không?!
Bất ngờ thay, trong cái màn đêm đen mù mịt bốn bề đó, gương mặt của NCQT bỗng hiện ra trước mặt Kiên khiến cậu giật thót mình ngã ngửa ra. Vẫn cái khuôn mặt hốc hác, đôi mắt thắm quầng với đôi môi tím đen đó, NCQT nhoẻn miệng cười nói giọng lạnh gáy:
- Đó chính là bánh xe nhân quả, ân oán tuần hoàn của cuộc đời này. Nhưng ngươi hãy nhớ cho rõ đây, cái thời khắc đứa trẻ đó chết, cũng chính là thời khắc con trai người rời bỏ cõi đời này.
Kiên hét lớn:
- Cái gì?!
Thế nhưng gương mặt của NCQT đã biến mất, vang vọng đâu đó vẫn là tiếng hắn nói:
- Hay nhớ cho kĩ, cứu được đứa nhỏ, là cứu được con mình. Mái tóc bạc trên đầu ngươi là món quà mà ta tặng ngươi, để ngươi đừng bao giờ quên rằng, trên đời này luôn tôn tại sức mạnh của tâm linh, và cái chết còn cận kề hơn ngươi nghĩ.
Kiên bừng tỉnh dậy trên giường, "phải chăng đó chỉ là một cơn ác mộng?". Nhưng không, chỉ đến khi Kiên tiến tới soi gương ở bàn phấn của vợ, cậu như chết lặng mình đi, đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời mà cậu thực sự cảm thấy sợ hãi. Kiên đưa đôi bàn tay run rẩy lên sờ vào mái tóc của mình, không còn đầu xanh của tuổi thanh xuân nữa, mà thay vào đó là một mái tóc mầu hạt tiêu. Dù da dẻ và sức khỏe của cậu vẫn nguyên vẹn, không có dấu hiệu gì của sự lão hóa già nua, thế nhưng nhìn vào cái mái tóc đó mà Kiên như không thể tin được. Có lẽ cái nỗi lo về mái tóc đó không quan trọng bằng một nỗi lo khác lớn hơn trong đầu của Kiên, đó chính là tính mạng của đứa con mình.
... Tại bệnh viện Việt Nhật, khoa sản ...
Cơn chuyển dạ của Linh ngày một rõ rệt, và chỉ sau mấy phút, cô được các bác sĩ và nhân viên y tá đưa vào phòng đẻ. Lúc đó là 11h tối, một đứa con giai kháu khỉnh đã chào đời, bác sĩ phụ trách đỡ để bế cậu nhóc ra chao tay cho Trung, chồng của Linh, và nói:
- Eo ơi, kiểu này mẹ nó lại đi đẻ thuê rồi, giống bố nó y như đúc.
Trung đón lấy đứa con đầu lòng của mình, hai mắt cậu rưng rưng vì xúc động. Đợi một lúc khi Linh được đưa về phòng nghỉ hồi sức. Trung bế cậu nhóc tới gần Linh, Linh nhìn Trung nói:
- Con thế nào anh?
Trung mỉm cười đặt đứa nhóc bên cạnh Linh và nói:
- Con nó giống anh như đúc.
Linh vòng tay xoay người ôm đứa nhóc vào lòng, cô ngắm nhìn đứa con vừa mới trào đời của mình mà chìm đắm trong hạnh phúc, cô khẽ nói:
- Giống bố là sau này không được hư như bố đâu nha.
Có thể nói cuộc hôn nhân giữa Trung và Linh được xây dựng trên một cuộc gắp gỡ hết sức là tình cờ. Hồi mới yêu nhau, Trung vẫn còn là một anh thượng úy của bộ tư lệnh thông tin đang giữ chân trợ lý kỹ thuật, còn Linh thì đang là trợ lý quản lý của quán bia Hoa Viên nằm trên đường Tăng Bạt Hổ. Chính những bữa liên hoan, những cuộc ăn mừng danh hiệu của khối chỉ huy đã đưa Trung đến gần với Linh hơn. Có lẽ là do đã uống ở cái quán Hoa Viên này quá nhiều hay cũng có thể là vì quản lý ở đây biết được khối chỉ huy của Trung là của bộ tư lệnh quốc phòng mà rất nhiều lần, đích thân quản lý của Hoa Viên đã ngồi cùng để chén chú chén anh. Và rồi sau vài bữa bia, viên quan lỷ của quán đã gọi cả Linh ra ngồi để tiếp bia rượu khối chỉ hủy của Trung. Nhưng có lẽ là cả hai người họ đã nợ duyên từ kiếp trước, mà trong những cuộc vui đó, Linh luôn để mắt đến Trung, và cả Trung cũng vậy, không hiểu có phải do men say ngây ngất không mà Trung như say đắm Linh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thời gian thấm thoát trôi qua, và rồi Trung và Liên cũng bắt đầu hẹn họ nhau bên ngoài Hoa Viên, và sau mỗi lần hèn hò tình tứ đó, cả hai người như nhận ra rằng họ sinh ra là để dành cho nhau vậy.
Một cái đám cưới diễn ra khá suôn sẻ và tốt đẹp, rồi cũng tới cái ngày mà Linh phải từ biệt bố mẹ mình, xách va li lên và tiến bước về bên nhà chồng. Nếu như cuốn tiểu thuyết "mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu" nổi tiếng của Trung Quốc đã khắc họa lên hình ảnh một bà mẹ chồng dữ giằn luôn đay nghiến con dâu thì cái hoàn cảnh của Linh khi về nhà chồng có lẽ cũng tương tự như vậy. Thế nhưng khác hẳn với bà mẹ chồng được miêu tả trong cuốn tiểu thuyết đó của Trung Quốc, mẹ Trung lại không hẳn là quá hà khắc hay như dữ giằn với con dâu, chỉ là bà ta có những thành kiền riêng biệt và kỳ vong vào Linh rất cao. Nói rõ hơn về gia đình Trung, bố mẹ cậu cũng đều làm trong ngành, bố trong ngành công an còn mẹ cậu là một quân y. Chính với lý do đó mà bố mẹ Trung khi biết Linh là một trợ lý quản lý của quán bia Hoa Viên thì trong lòng họ cũng đã có những cái lối suy nghĩ, hay như là những cái nhìn không được tốt đẹp lắm về Linh. Dù cho không có tỏ rõ ra ngoài mặt, không dùng những lời lẽ chỉ trích, thế nhưng Linh cũng là một cô gái sắc bén, cô có thể cảm nhận được một khoảng cách khá lớn giữa mình và bố mẹ chồng. Nếu nói rằng được làm trợ lý quản lý của một quán bia lớn như Hoa Viên là một công việc khá tốt với mức lương cao thì đó chỉ là một mặt của vấn đề. Nếu như chức vụ đó được một người con trai nắm giữ thì quả là không còn công việc nào hoàn hảo hơn. Thế nhưng đằng này trợ lý quản lý lại là nữ, chính vì cái sự khác biệt về giới tính đó như làm cho công việc có phần khó khăn và căng thẳng hơn. Nếu bạn hỏi rằng khó khăn và căng thẳng ở chỗ nào, thì nó xuất phát từ những buổi tiếp khách. Điều mà tất cả chúng ta không ai có thể phủ nhận được, đó chính là việc mà men cay có thể biến con người ta thành một con người hoàn toàn khác. Với tài ăn nói và một chút nhan sắc của mình, chính vì thế mà trong mỗi lần tiếp khách, cho dù có là quan chức cấp cao, hay như là đàn anh đàn chị trong giới xã hội, Linh luôn là tâm điểm của mọi người trong cơn say. Và những người ngồi bàn tiệc đó, họ không chỉ dừng lại ở những lời chọc ghẹo, những câu nói đùa "người lớn", mà đôi khi nó còn là những hành động "có phần hơi quá lố", những cái ôm bất ngờ, những cái chạm vào cơ thể ở những nơi không nên. Hay thậm chí là những lời dụ giỗ đầy hàm ý, và những lời mơi mọc có chủ ý. Dẫu biết rằng Linh là một người con gái mạnh mẽ và can đảm, thế nhưng thử hỏi mấy ai trên đời có thể chịu đựng mãi được những áp lực nặng nề đó cơ chứ. Nếu như bạn nghĩ rằng, chỉ cần làm việc lâu trong môi trường đó là có thể quen với những áp lực đó thì bạn đã sai, nếu như những tác động đó hoàn toàn trái ngược lại với những niềm tin và quan điểm sống của bạn thì cho dù là bạn không tỏ thái độ, hay như biểu hiện sự khó chịu thì bên trong thắm tâm bạn, có một thứ gì đó hình thành và ngày một chồng chất, dồn nén bên trong.
Sự áp lực, khó chịu từ công việc chồng chất lên còn chưa đủ thì về đến nhà, cái cảm giác cô độc, bị soi mói, cái khoảng cách vô hình mà Linh cảm nhận được như làm cô ngày càng trở nên khó chịu hơn nữa. Cứ ngỡ rằng có đứa con trai là trong lòng của Linh sẽ tìm được một niềm vui mới, một cái tia hy vọng có thể soi sáng tâm hồn cô. Thế nhưng không, cái tia hy vọng lẻ lói đó cũng không đủ mạnh để giúp cô trút bỏ cái gánh nặng cuộc đời bấy lâu nay. Từ ngày đưa đứa con về nhà, mặc dù mẹ của Trung cũng quan tâm chăm sóc cô con dâu và đứa cháu mình, nhưng không hẳn là quá chiều hai mẹ con, tất tần tật mọi việc vẫn là nằm ở Linh. Từ việc cho con bú, chông con, dỗ con ngủ, đều do một tay Linh làm hết. Vậy còn Trung thì sao? Không lẽ nào cậu không giúp đỡ vợ mình? Trung thì không hẳn là đã hết yêu thương vợ mình, mà chỉ có điều đó là cậu còn quá trẻ, còn nhiều khao khát và ước mơ. Nay thấy vợ mình mới đẻ, thân hình không còn được như hồi mới yêu, đầu tóc tả tơi thì cậu cũng có phần cảm thấy "chán". Lúc ở nhà thì Trung vẫn thường bế con phụ Linh để cho cô được nghi ngơi, thế nhưng cái chuỗi thời gian cậu dành cho Linh là rất ít, đa phần thời gian bây giờ thì Trung dành cho công việc và những buổi liên hoan, cứ như thể là cậu bắt đầu cảm thấy chán khi về nhà, và thường phải tìm những cuộc vui ở bên ngoài.
Các cụ có câu "Gái đẻ dữ như chó đẻ" là không hề sai. Thoạt đầu khi đọc câu nói này sẽ lầm tưởng là nói xấu những người phụ nữ mới đẻ, nhưng trên thực tế thì không phải vậy, mà câu nói đó là để ám chỉ cái cảm xúc, cái tâm lý mà những người phụ nữ phải trải qua thì đúng hơn. Khoa học hiện đãi đã chứng minh, cơn đau đẻ của phụ nữ nếu quy đổi ra đơn vị đo lường thì nó ở khoảng142 (tương tự với việc một người bình thường bị gẫy hơn 30 cái xương cùng một lúc), trong khi đó con người bình thường đơn vị đau đớn nhất có thế chịu đựng được đó là 72. Vậy, điều gì khiến cho người phụ nữ có thể vượt qua được cái cơn đau đớn tột cùng như vậy? Họa chăng, chính tình thiêng liêng mẫu tử đã giúp cho những bà mẹ có được sức mạng vô hình để cho ra đời những đứa trẻ, những niềm vui mới trên cuộc đời này. Đối với trường hợp của Linh, sau khi phải trải qua cơn đau đớn sinh đẻ, cô đã phải đối mặt với áp lực từ phía gia đình nhà chồng. Áp lực từ công việc được kìm nén bây lâu nay trong lòng cộng với áp lực sau khi sinh dường như đã quá tải với cô, cứ ngỡ rằng mọi thứ sẽ ổn khi cô còn có người chồng của mình, người đàn ông yêu mình hết lòng mà tựa vào, cái một nửa của đời Linh đã giúp cô vượt qua mọi thứ và thấy cuộc sống này vẫn còn có ý nghĩa. Nhưng mà nào ngờ đâu, từ cái ngày mà Linh với con về nhà nội, một nửa kia của cô như cũng dần dần bỏ mặc cô vậy. Còn đâu những dây phút bên nhau, những lúc âu yếm, những khi tâm sự sẻ chia, giờ chỉ còn có Linh mệt nhọc vì đêm hôm chông con, còn Trung thì lại vô lo vô âu, vẫn chìm đắm trong công việc và những cuộc liên hoan triền miên. Và một khi mà Linh không còn chỗ dựa, thì bao nối niềm chất chứa trong lòng bấy lâu nay sẽ bị quá tải, không có thứ gì để ngăn chúng lại thì rồi sẽ có lúc, mọi thứ như sụp đổ trong sâu thẳm thâm tâm cô, và rồi Linh bắt đầu rơi vào khủng hoảng tâm lý trầm trọng. Cô trở nên ít nói hẳn, gương mặt thì như người mất hồn, bên tai là lảng vảng những lời nói không biết xuất phát từ đâu, nhưng có lẽ điều còn đáng sợ hơn là những cơn mất ngủ triền miên như khiến cho Linh bắt đầu nhìn thấy những ảo giác, những bóng người cứ lượn ra lượn vào, và họ tìm cách cướp lấy đứa con đầu lòng của cô.
... Quay trở lại với Kiên ...
Sau cái hôm nghe lời cảnh báo của NCQT, Kiên như trở thành một con người khác hoàn toàn. Cậu ta lần này thực sự bỏ tất cả các công việc qua một bên, ngày ngày chỉ chuyên tâm cắm đầu vào việc nghiên cứu bùa phép để bảo vệ cho đứa con trai của mình. Mặc dù NCQT có cảnh báo rằng mạng sống đứa con trai của Kiên gắn liền với mạng sống của đứa nhóc mới sinh kia, thế nhưng mà hiện giờ, Kiên chỉ thực sự quan tâm đến con mình mà thôi. Ngoài việc nghiên cứu đủ các loại bùa phép trong sách để bảo vệ con mình, Kiên còn hạn chế tuyệt đối việc cho con mình tự ý ra khỏi nhà, và nếu như những lúc nó đi học hay đi đâu đó cần thiết thì Kiên đều bảo đồ đệ theo sát đứa nhóc. Chính cái thái độ kì quặc đó của cậu như khiến cho không chỉ bố mẹ vợ cảm thấy kì quặc, mà ngay cả vơ Kiên, cô ta cũng bắt đầu lo ngại và sợ chồng mình tu thuật nhiều quá nên bắt đầu có biểu hiện của việc tâm thần. Đã nhiều lần vợ Kiên chủ động hỏi cậu có chuyện gì mà sao Kiên trở nên khác thường như vậy, Kiên đều lẩn tránh câu trả lời, họa chăng, Kiên sợ rằng nếu như kể hết đầu đuôi sự việc cho vợ mình nghe thì cô sẽ nghĩ mọi chuyên đều là do Kiên gây ra. Ngoài việc tìm kiếm cũng như chuẩn bị những thứ bùa hộ mênh lợi hại nhất cho con mình ra, Kiên còn coi đi coi lại tử vi, thắm chí là soi kinh dịch cho con minh với hy vọng rằng có thể nhìn ra được ngày nó chết, và tốt hơn nữa, đó là nếu như soi được nguyên nhân dẫn tới cái chết thì Kiên hoàn toàn có thể ngăn chặn chiệt để được. Thế nhưng điều đáng buồn thay, đó là dù cho có coi bao nhiều lần từ vi đi chăng nữa, hay xin bao nhiêu quẻ kinh dịch, tất cả đều chỉ là vô dụng. Điều khiến Kiên phải rùng mình toát mồ hôi kinh hãi đó là bản thân một người cao tay như mình lại không thể nào coi được ngày giờ tử của con mình, chứ đừng nói gì đến việc tìm ra được nguyên nhân dẫn đến cái chết.
Hôm đó do làm việc quá sức mà Kiên đã ngủ gục trên bàn của mình từ lúc nào mà không hay biết. Trong cơn mơ đó, Kiên lại thấy NCQT hiện ra, hắn tiến tới trước bàn làm việc của Kiên, mặt hắn nghiêm nghị lắc đầu nói:
- Nhà ngươi chi đang lãng phí thời gian của mình mà thôi. Ta đã nói rồi, tính mạng đứa con của người gắn liền với đứa nhóc kia, nếu nó chết, con của ngươi cũng sẽ chết. Nên nếu như nhà ngươi có bảo vệ đứa con của mình kĩ càng tới mức nào đi chăng nữa thì nó cũng sẽ chết theo đứa nhóc kia thôi. Nhà ngươi hãy mau thức tỉnh đi!
Nói dứt câu, NCQT đập mạnh xuống bàn. Tiếng đập mạnh "rầm" trên mặt bàn đó như khiến Kiên giật thót mình tỉnh giấc, cậu nhìn quanh phòng làm việc của mình, không có một ai cả. Nhìn đồng hồ đeo tay thì đã bốn giờ sáng, Kiên mỏi mệt đưa hai tay lên vuốt mặt chán chường thất vọng và nghĩ về những lời mà NCQT vừa nói với mình, "không lẽ nào quả thật là cậu không thể bảo vệ được đứa con của mình hay sao?". Dù có nói gì đi chăng nữa, thì Kiên vẫn phải chắc chắn một điều đó là chuẩn bị bùa phép hộ mạng cho đứa con trai mình tốt nhất có thể, thậm chí cậu còn ngấm ngầm luyện thiên linh cái, đi bắt âm binh ở các ngã tư đường về đẻ biến phép bắt buộc họ phải bảo vệ con mình 24/7. Chỉ sau khi mà Kiên tạm yên tâm với bùa phép bảo vệ con mình rồi thì cậu mới bắt đầu tìm kiếm đứa nhóc mới sinh kia.
Lần theo manh mối địa chỉ mà NCQT tiết lộ, cuối cùng thì Kiên cũng đã xác minh được cái đứa bé mà mạng sống con trai mình đang nối liền. Kiên đã khéo léo triệu hồi được con ma xó ở nhà Trung lên và hỏi qua về tình hình gia đình của họ, thế nhưng mà nghe qua lời con ma xó này nói thì mọi việc diễn ra khá là bình thường, không có điều gì kì lạ hay như là mối hiểm họa sắp ập đến với cái gia đình đó cả. Thoạt đầu Kiên còn cố vặn vẹo kiểu hỏi cung con ma xó này, thế nhưng như chợt nhận ra rằng có thể NCQT đã nhúng tay vào việc này và ngăn chặn không cho phép con ma xó này tiết lộ thông tin nên Kiên tạm cho nó lui. Sau đó cậu cứ con mắt âm của mình là con ma xó của chính nhà mình tới nhà của Trung và Linh thắm thính. Con ma xó này khi quay về thì cũng báo cáo lại rằng mọi thứ tại gia đình của Trung và Linh đều diễn ra bình thường, và ngược lại hẳn những gì mà Kiên lo ngại, do là đôi vợ chồng mới sinh đứa con trai đầu lòng này nên dương khí nhà này khá sung. Tuy nhiên, có một điều mà con ma xó tiết lộ với Kiên, đó là khi nó gặp Linh đang bế đứa con ru ngủ, thì con ma xó có một cái cảm giác gì đó khá kì lạ, cứ như thể có một thứ gì đó phát ra từ người Linh khiến nó có cảm giác nghi ngờ và không tin tưởng Linh cho lắm. Chính cái tình tiết đó mà Kiên quyết định phải xuất nguyên thần và đích thân tới nhà Linh để coi thực hư chuyện gì đang xảy ra với gia đình của Trung và Linh.
... Đêm hôm đó tại nhà của Trung và Linh ...
Đêm nay có lẽ lại là một đêm mất ngủ nữa đối với Linh. Không hiểu sao mà đứa con của cô đêm nay đù đã được bú no nê sữa mẹ mà nó vẫn gắt lên và nhất quyết không chịu ngủ, mặc cho Linh cố dỗ dành, đung đưa, vỗ về đủ đường. Tiếng thằng bé cứ gào lên trong màn đêm nghe đến nhức óc. Thế nhưng cũng đến lạ, đứa nhóc khóc đã gần một tiếng không nín mà bố mẹ Trung vẫn dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra, hai người họ cũng chẳng thèm bận tâm chạy qua phòng ngó coi coi cháu mình ra sao. Linh ngồi trên giường, đầu tóc rối bời, đôi mắt đỏ au và thắm quầng vì mỏi mệt, cái lưng còng vì bế con nhiều, đôi tay thì như muốn gẫy khi mà đã bế con trên tay liên tục mấy tiếng rồi. Linh ngồi trên giường tay bế con đung đưa miệng thì ru lẩm nhẩm mà nhầm lẫn hết cả lời ru. Đêm nay Trung lại không về, cũng nhưng một vài đêm khác, có lẽ là nhậu quá say nên về thẳng nhà bạn, hoặc cũng có thể là cậu đang ôm một em nào đó ngủ ngon làng trong một khách sạn rẻ tiền sau một cuộc thăng hoa đầy khoái cảm và nhục dục. Càng nghĩ về chồng mình, đột nhiên càng ngày mặt Linh cảng trở nên vô cảm, cái bộ mặt của một xác chết không có một chút cảm xúc gì.
Bất ngờ, đang ngồi ôm con một mình trong căn phòng tối thì bỗng nhiên Linh ôm chặt lấy đứa con của mình và đưa nó ra phía sau và lấy thân che trở như thể cố bảo vệ nó khỏi ai đó, cô ta bắt đầu nói lớn:
- Không. Mày đừng họng đụng vào con tao.
Linh cứ ngồi đó cố bao bọc lấy con mình và nói một mình, dần dần cô bắt đầu to tiếng chuyển thành giọng quát tháo:
- Chúng mày chánh ra! Cút ra! Để con tao ngủ!
Nguyên thần của Kiên đứng trong phòng nhìn cái hành động kì quặc đó của Linh thì cậu như không tin được. Kiên dùng thuật lấy ra một cái gương nhỏ, sau khi đọc chú và phù phép để nó biến thành một cái gương chiếu yêu, cái gương trên tay Kiên khi không phát ra một thứ ánh sáng chói lòa tựa như đèn pha. Kiên cầm gương soi quanh phòng, soi tận cả các ngóc ngách và gầm giường. Thế nhưng mà vẫn không có ai khác ngoài cậu và Linh cùng với đứa con trong phòng này, vậy mà tiếng Linh chửi bới vẫn không ngớt và cô ta vẫn nhìn tứ phía mà chửi bới. Chợt như nhận ra một điều gì đó, Kiên như buông thõng cái tay cầm gương xuống, "không lẽ nào... Linh mắc bệnh tâm thần?", Kiên nghĩ thầm trong đầu.
Bệnh tâm thần có thể nhìn nhận theo hai khía cạnh, khía cạnh tâm linh và khía cạnh khoa học. Nói về khía cạnh khoa học thì não bộ gặp những biến chứng/vấn đề từ lúc con người ta mới sinh ra, để rồi càng lớn lên thì những biến chứng đó mới thể hiện rõ ra bên ngoài. Hoặc là do tác động bên ngoài, một cú sốc tinh thần hay một sự kiện lớn chấn động tới tâm lý của một người khiến họ sau khi trải qua trấn động đó thì không còn là bản thân họ, mà là một con người khác, một vết thương về tình thần rất hiếm khi chữa được. Còn nếu nhìn theo khía cạnh tâm linh thì người bị điên/tâm thần thông thường là do ma quỷ đi theo trêu ghẹo, đây là trường hợp dễ cứu nhất. Thứ hai là do bị chơi bùa ngải/hãm hại/trả thủ dẫn tới bị tâm thần do trúng độc hoặc trúng tà, trường hợp này khá nguy hiểm nhưng vẫn có cách cứu được. Trường hợp cuối cùng đó là nhân quả báo ứng, kiếp trước làm việc ác mà kiếp này bị mà quỷ đu bám trên mình khiến cho điên dại. Trong trường hợp của Linh, Kiên là người chứng kiến tận mắt, không hề có ma quỷ trêu ghẹo và cũng không hề có vong hồn vào đu bám trên người cô, vậy thì làm sao Kiên có thể cứu chữa được một người bị bệnh tâm thần cơ chứ? Mà cho dù có là bị bệnh tâm thần theo khía canh khoa học, Kiên còn cố tìm hiểu xem trong đời cô ta đã có biến cố gì để dẫn đến bệnh tình này nhưng không hề tìm thấy gì. Họa chăng, Linh từ trước tới nay là một cô gái sống trong bình yên và chưa hề phải đối mặt với bất cứ một trấn động gì lớn trong đời, và cái chứng bệnh tâm thần kia là mầm mống từ hồi mới sinh ra và cho đến bây giờ bắt đầu phát tác.
Có lẽ như lần này Kiên thực sự bế tắc trong việc cứu người, vì căn bệnh của người này không hề liên quan gì tới tâm linh. Ngoài ra, vụ việc lần này lại không hề có một ai nhờ mà sẽ là chính tự tay Kiên can thiệp vào. Vậy giờ phải làm thế nào? Làm thế nào để có thể cứu được đứa con của mình khi mà bản thân Kiên không thể cứu được đứa nhỏ đó? Nhưng có nói gì thì nói đi chăng nữa, thì hiện giờ thứ mà Kiên lo lắng nhất chính là thời gian, tính từ ngày đứa nhóc đẻ ra tính đến nay đã hơn hai mươi ngày rồi, và thằng nhóc có thể chết bất cứ lúc nào. Chính vì thế mà lần này Kiên quyết định sẽ phá bỏ quy tắc làm việc của mình, đó là cậu không cần đợi người nhà của Trung và Liên phải mở lời, tự tay cậu sẽ can thiệp. Tuy nhiên, thay vì áp dụng bùa ngải trước thì cậu muốn người nhà của Trung và Linh có thể giúp đỡ cô chữa trị bệnh trước. Hôm đó Kiên đã khéo lẽo bỏ bùa ngải và đưa Trung tới gặp mình tại một quán cà phê gần cơ quan của cậu ta. Trung tới khi ngồi xuống bàn nước mới nhận ra là mình tới đây trong vô thức. Kiên nói:
- Cậu không phải ngạc nhiên, chính tôi là người đã điều khiển cậu tới đây.
Trung vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, cậu hỏi:
- Anh là ai? Anh đang nói cái gì vậy?
Kiên nói:
- Tôi là ai không quan trọng, điều quan trọng ở đây là con của cậu đang gặp nguy hiểm.
Trung nghe đến đây thì mặt đa nghi hỏi:
- Anh nói cái gì cơ?
Cho dù biết rằng rất khó để nói thẳng với Trung việc gì đang diễn ra với Linh, thế nhưng cuối cùng Kiên cũng phải nói. Và cái kết quả của cuộc nói chuyện đó cũng không nằm ngoài dự đoán của Kiên. Trung đứng lên chửi bới cho Kiên một trận rồi hục hặc bỏ về. Không dừng lại ở đó, Kiên còn thi triển bùa phép để nói chuyện riêng với cả bố mẹ Trung nhưng cũng không có kết quả gì, và ngược lại, Kiên còn bị gia đình Trung nghi ngờ rằng có âm mưu bất chính với gia đình mình. Thời gian không còn nhiều, Kiên thấy rằng không thể nào nói chuyện được với gia đình Trung để giúp linh, chính vì thế mà cậu đã thử nốt cách cuối cùng, đó chính là dùng bùa ngải để trấn yểm hòng kéo dài mạng sống đứa con của Linh và Trung. Nhưng sợ rằng những thứ bùa ngải đó vẫn là chưa đủ nếu như có bàn tay của NCQT cân thiệp vào, chính vì thế mà Kiên quyết định sẽ xuất nguyên thần và mang thêm mấy thứ bùa yểm nữa để đích thân đối đầu với NCQT nếu cần, coi như đó là hạ sách cuối cùng. Dù là tìm mọi cách để bảo vệ đứa con của Trung và Linh, Kiên cũng không hề bỏ quên đứa con của mình. Cậu đã cẩn thận phái thiên linh cái và âm binh đi theo bảo hộ, bên cạnh đó, Kiên cũng đích thân cử con ma xó của gia đình đi theo con mình để nếu như có chuyện gì đó không hay xảy ra thì nó có thể truyền âm cho Kiên để Kiên có thể trở về kịp.
Đã suốt 2 ngày hôm nay, tối nào Kiên cũng xuất nguyên thần tới nhà của Trung và Linh để canh đứa bé, và có lẽ, cái ngày mà đứa bé bị sát hại cũng đã đến gần. Tối nay là tối thứ 3, Kiên xuất nguyên thần đứng nhìn cảnh Linh ẫm đứa con trong lòng ru ngủ, mặt của cô bây giờ thực sự đã trở nên vô cảm. Linh khẽ rung nhẹ đứa bé và nói:
- Con yêu của mẹ... mẹ sẽ không để ai hại con đâu... chúng nó sẽ không làm gì con được đâu...
Kiên đứng đó nghe những lời nói đó của Linh mà có cảm giác sởn gai ốc, một cái cảm giác mà hai đêm hôm trước Kiên không hề cảm nhận được. Nếu đúng như Kiên tiên đoán thì đêm nay sẽ là đêm mà đứa nhóc bỏ mạng. Kiên đứng trong phòng và nhìn quanh, có một điều lạ đó là nếu như đứa nhóc này sắp lìa đời thì quỷ sai và phán quan phải có mặt để đón người đi, vậy mà đến giờ vẫn chưa có ai xuất hiện. Linh đang bế đứa nhóc ngồi trên giường vỗ về, bất ngờ Linh bế đứa nhóc đứng phắt dậy và đi ra ngoài. Kiên vừa tính cất bước đi theo Linh thì bất ngờ con ma xó dùng thuật truyền âm báo hiệu. Kiên giật thót mình, cậu vội vá quay trở về nhà. Kiên bật dậy trên giường thì không còn thấy vợ con mình đâu. Kiên liền hỏi bố mẹ vợ thì biết được tin rằng vợ cậu đã đèo con mình tới nhà cô bạn thân chơi. Kiên tá hỏa leo lên xe máy phi ngay tới nhà cô bạn của vợ mình. Nhưng từ khi Kiên leo lên xe máy phi như bay thì trong lòng bắt đầu cảm thấy nôn nao bồn chồn vô cùng. Kiên vừa lái xe vừa tìm cách dùng thuật truyền âm liên lạc với con má xó nhà mình nhưng không được, không hề có phản hổi.
Cái cảm giác bồn chồn, nôn nao như ngày một rõ rần. Hai tay của Kiên bắt đầu lạnh dần đi và run lên. Nhưng mà mọi thứ dường như tắt lịm đi trong lòng Kiên khi mà chỉ còn cách nhà cô bạn thân của vợ có mấy trăm mét thì đường bỗng đông nghẹt kẹt cứng. Kiên chợt cảm thấy trong lòng bất an hơn bao giờ hết, cậu vứt hẳn xe máy giữa lòng đường mà chen lên phía trước, càng lại gần Kiên như càng nhận ra đó là một vụ tai nạn giao thông. Đến khi chỉ còn cách có mấy bước, nhìn thoáng qua thì đó là vụ va chạm giữa xe taxi và xe máy. Kiên chen lên trên, cậu như chết điếng người khi nhìn thoáng quá là một chiếc xe lead quen thuộc nát đầu nằm ngay tước mũi xe taxi móp đầu. Kiên run rẩy, mồ hôi tuôn ra đầm đìa, trên mặt đật hiện ra một người phụ nữ vẫn còn đang thoi thóp và một đứa nhóc khác bị hất văng sang bên lề đường máu chảy đầm đìa. Kiên kinh hãi, toàn thân cưng đờ, hai mắt cay xé, trong đầu cậu bắt đầu xuất hiện những tiếng hét vang trời của chính bản thân. Kiên toàn thân run lên tiến tới bên người phụ nữ còn thoi thóp đó, chính là vợ của cậu. Kiên đưa tay tính đỡ vợ dậy nhưng vợ cậu chỉ thều thào nói:
- Con ... Con...
Kiên ngay lập tức tiến lại phía con mình đang nằm im bất động trên một vũng máu kia. Cậu quỳ xuống đầu gối, hai hàng nước mắt như không thể kìm nén lại được nữa. Cậu ta sụt sùi đỡ đứa con lạnh giá trên tay mình mà khóc nấc lên, Kiên ôm chặt nó vào lòng mặc cho mọi người bu quanh đang la ó nhau gọi cứu thương. Kiên ôm chặt đứa con vào lòng mà khóc nức nở như một đứa trẻ con, cứ như thể hiện giờ chỉ chỉ còn có đúng cậu và con mình mà thôi. Từ phía sau, NCQT đã xuất hiện từ bao giờ, NCQT từ từ tiến lại phía sau Kiên. Kiên chẳng thèm quay lại, cậu vẫn còn ôm cái xác lạnh lẽo của đứa con vào lòng, mếu máo hỏi:
- Tại sao ... tại sao... lại như vậy chứ?
NCQT mặt vô cảm, hắn nói:
- Tại sao ư... đơn giản vì đó là đời.
Đấu đó trên con đường tắc nghẽn vì tai nạn kia, trên một chiếc xe ô tô, bài hát "Carry Me Back Home".
"Farewell my love, we will be together soon.
I'm resting with the angels, they'll carry me to you.
Relax my dear, we'll see each other soon.
We'll meet up in the heaven, I'll wait along... for you"
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top